Trương Chi

(Hình minh họa: Internet)

 

 

 

TRƯƠNG CHI

(Có lẽ ông là cụ tổ mấy trăm đời của mình. Tiếc cho một con người tài hoa bạc mệnh. Xin được làm bài thơ dâng cụ.)



Chuyện xưa có kể lại rằng

Trương Chi thổi sáo mơ màng trên sông

Chàng nghèo, số phận lông bông

Chỉ mong đủ sống chứ không mong gì

 

Mỵ Nương khi ấy lầm lì

Chim lồng, cá chậu sầu bi một mình

Cha trông thấy thế thương tình

Cho nàng ra sống một mình ven sông

 

Ngày ngày nàng vẫn ngóng trông

Sáo ai da diết mà không rõ chàng

Mỵ Nương như kẻ mơ màng

Khi không nghe sáo của chàng buồn ghê

 

Cha tìm đủ cách giải "mê"

Đại phu cũng chịu, chẳng kê được gì

Rồi cha biết được tại vì...

Liền kêu chàng đến, nàng đi được liền

Mỵ Nương cảm thấy buồn phiền

Sao chàng xấu quá, ra liền khỏi đây.

 

Trương Chi cảm thấy ngất ngây

Thầm yêu, thầm nhớ hao gầy xác thân

Chàng buồn, chẳng thiết uống, ăn

Trách thân nghèo, xấu chia ngăn cuộc tình

 

Ra đi vẫn giữ bóng hình

Mỵ Nương, em hỡi yêu mình em thôi

Xác chàng hóa ngọc tinh khôi

Bạn bè buộc ở thuyền trôi hàng ngày

 

Cha nàng thấy lạ mua ngay

Làm ly uống nước mê say lòng người

Mỵ Nương thích thú mở lời

Cha cho con thử tuyệt vời ra sao

Bóng chàng Trương của hôm nao

Trong ly lại hiện, bay cao sáo sầu

Trách sao tan vỡ tình đầu

Trách ai sao nỡ gieo sầu vào tim

Nàng buồn chỉ biết lặng im

Lệ rơi, ly vỡ biết tìm ở đâu ?



Buôn Ma Thuột 19h49, ngày 12/03/2016. Đêm buồn phố núi.



Trương Tuấn Kiệt



Trích truyện từ Wikipedia:


Mị Nương là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, con của một vị quan đại thần. Nàng sống mà như con chim bị giam lỏng bởi chiếc lồng khổng lồ chính là quan phủ nên lúc nào cũng buồn bã. Cha nàng thấy vậy liền cất cho nàng một ngôi nhà nhỏ ở bên con sông cạnh nhà để nàng ra đó thư giãn.

Nàng vẫn thường ra căn nhà đó thêu thùa, đọc sách và say đắm một tiếng sáo trên dòng sông. Tiếng sáo ấy là của Trương Chi-một anh thanh niên ở làng chài ven sông, thổi sáo hay nhưng tướng mạo vô cùng xấu xí.

Bỗng có một thời gian tiếng sáo không còn xuất hiện và Mị Nương do quá thương nhớ tiếng sáo mà sinh bệnh. Đã rất nhiều vị đại phu được cha nàng mời đến mà vẫn không tìm ra nguyên nhân căn bệnh.

Một hôm, vô tình cha nàng biết được tiếng sáo của anh thanh niên tên Trương Chi chính là nguyên nhân của căn bệnh của con gái. Ông liền mời chàng đến để chữa bệnh cho Mị Nương. Nhưng khi chàng đến phủ, ông thấy chàng xấu xí thì lệnh chỉ được thổi sáo từ ngoài sân vọng vào chứ không được ra mắt Mị Nương để tránh cho nàng phải thất vọng. Mị Nương nghe thấy tiếng sáo quen thuộc thì hồi phục nhanh chóng. Rồi nàng khỏi bệnh và xin cha cho mời người sáo ngoài sân vào để nàng cảm ơn. Bất đắc dĩ, cha nàng đành cho gọi chàng Trương Chi vào. Vừa thấy Trương Chi, Mị Nương đã vô cùng thất vọng vì dung mạo của chàng vô cùng xấu xí. Nàng tỏ ý lạnh nhạt, bảo Trương Chi đi ra, và không còn mê tiếng sáo của chàng như trước kia nữa.

Trương Chi kể từ khi về nhà đã thầm yêu Mỵ Nương. Một hôm chàng tìm đến nhà của Mị Nương và thổ lộ nỗi lòng mình với nàng. Nhưng nàng từ chối. Trương Chi thất vọng và đau buồn cho thân phận nghèo hèn của mình, không thiết làm ăn gì nữa, mang bệnh tương tư, biếng ăn, mất ngủ, sầu héo dần mà chết. Những người bạn cùng làng chài vớt xác chàng và đem chôn. Đến khi bốc mộ mọi người thấy một khối cầu, to bằng quả cam, trong suốt như pha lê bèn đem gắn vào mạn chiếc thuyền cũ của chàng.

Một lần tình cờ, cha Mị Nương đi ra bến sông, thấy có một viên hình cầu đẹp và sáng như ngọc ở mạn một chiến thuyền câu liền mua về rồi sai thợ ngọc làm thành chiếc chén uống trà. Nghe nói cha vừa đặt làm chiếc chén mới rất đẹp Mị Nương đòi cha cho dùng thử. Nhưng vừa rót trà vào, nàng thấy trong chén trà hiện lên hình bóng Trương Chi, tức thì tiếng sáo năm xưa hiện lên như than như trách. Mỵ Nương chạnh lòng nhớ lại mối tình đã qua. Một giọt nước mắt của nàng rơi xuống chén và chiếc chén tan ra thành nước.