Cô gái đến từ hôm qua

 

CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA 

…Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại, vào một ngày mai như hai người bạn. Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau…

(“Cô Gái Đến Từ Hôm Qua” là một truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, kể về nhân vật nam là Thư và người bạn gái tên Tiểu Li. Tiểu Li hồi nhỏ rất dễ thương và ngây ngô nên đã bị Thư “bắt nạt” và vội kết luận rằng: “Con gái ngu thấy mồ”.

Sau này gia đình Tiểu Li chuyển đi nơi khác nên đôi bạn bặt vô âm tín, đó cũng là lúc mà Thư thấy nhớ người bạn gái của mình vô cùng.

Có lẽ cũng là chủ ý của tác giả khi sau này đã để Thư và Việt An (tên thật của Tiểu Li) học chung lớp cấp ba. Thay vì là một Tiểu Li ngây ngô dễ bắt nạt như ngày nào, Việt An của ngày hôm nay rất xinh đẹp và kiêu kỳ. Và đó cũng là điều làm cho Thư rất đau khổ khi “cưa cẩm” mãi mà không thành. Anh chàng cũng hay làm thơ tặng nàng, và quá đau buồn nên phải thốt ra mấy câu thơ của Nguyễn Bính:

“Lòng em là chiếc lá khoai.

Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.”

Vì quá chán nản nên Thư đã “lơ” Việt An một thời gian, và kết quả thật bất ngờ, Việt An đã tìm đến Thư, trong cái nắng chiều rộn rã, hai người đã nói chuyện rất nhiều, Thư đã kể cho Việt An về người bạn gái đầu tiên trong đời của mình: Tiểu Li. Và hai người đã nhận ra nhau.

Bao nhiêu kỷ niệm lại tràn về, Thư thẩn thờ chạm tay vào vết sẹo trên trán Việt An mà ngày xưa anh đã gây nên, anh cảm thấy bàng hoàng như chạm vào kỷ niệm, cứ sợ nó tan đi như một giấc mơ. Và bồi hồi nói, âu yếm, thì thầm, với Việt An và với cả chính anh:

“CHÀO TIỂU LI, CÔ BẠN NHỎ”

 

Tiểu Li hồi nhỏ đáng yêu

Bị Thư bắt nạt thật nhiều tội ghê

Anh Thư cảm thấy hả hê

Nghĩ rằng con gái chằng hề cao siêu

 

Thời gian học chẳng bao nhiêu

Hai người xa cách thật nhiều nhớ nhung

Nhớ ngày đi học lớp chung

Nhớ ngày xưa đã chơi cùng với nhau.

 

Thế rồi ngày tháng trôi mau

Hai người xưa lại gặp nhau lớp này

Nghĩ đời cùng thấy hay hay

Đất tròn nên sẽ có ngày gặp nhau

 

Việt An thay đổi thật mau

Kiêu kỳ, duyên dáng làm đau anh chàng (Anh Thư)

Anh Thư sáng tối mơ màng

Việt An thì chẳng ngó ngàng làm chi

 

Vậy là Thư quyết bỏ đi

Không thèm liên lạc cũng vì nàng “lơ”

Nhưng lòng vẫn cứ thầm mơ

Ngậm cay, nuốt đắng đợi chờ nàng sang.

 

Một chiều nắng ấm rộn ràng

Việt An đi tới nhà chàng ngồi chơi

Mắt nàng lấp lánh lệ rơi

Khi Thư nhắc đến một người ngày xưa (nhắc đến Tiểu Li)

Tiểu Li, nhớ mấy cho vừa

Việt An cảm thấy như mưa trong lòng

Vậy là đã thỏa ước mong

Tiểu Li ngày ấy ngóng trông đây rồi

Cầm tay, Thư nói bồi hồi:

“TIỂU LI ! BẠN NHỎ CỦA TÔI ĐÂY RỒI”

 

 

Trương Tuấn Kiệt