Mắt biếc

(Hình minh họa: Internet)

 

 

 

MẮT BIẾC

(Mắt biếc năm xưa nay đâu…)

Mắt biếc kể về cuộc đời của nhân vật chính tên Ngạn. Ngạn sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng tên là làng Đo Đo (thuộc xã Bình Quế - huyện Thăng Bình - tỉnh Quảng Nam - cũng là nguyên quán của tác giả). Lớn lên cùng với Ngạn là cô bạn hàng xóm có đôi mắt tuyệt đẹp tên là Hà Lan. Tuổi thơ của Ngạn và Hà Lan gắn bó với bao nhiêu kỉ niệm cùng đồi sim, đánh trống trường... Tình bạn trẻ thơ dần dần biến thành tình yêu thầm lặng của Ngạn dành cho Hà Lan. Đến khi lớn hơn một chút, cả hai phải rời làng ra thành phố để tiếp tục học. Khi tấm lòng của Ngạn luôn hướng về Hà Lan và về làng, thì Hà Lan không cưỡng lại được cám dỗ của cuộc sống xa hoa nơi đô thị và ngã vào vòng tay của Dũng. Việc Hà Lan ngã vào vòng tay Dũng - một thanh niên nhà giàu, sành điệu, giỏi võ nhưng rất thiếu đứng đắn - đã làm cho Ngạn đau khổ rất nhiều, nhưng điều Ngạn cần là hạnh phúc của Hà Lan. Mỗi khi Dũng làm Hà Lan tổn thương cô lại tìm Ngạn để nói lên bầu tâm sự, điều đó lại càng làm cho Ngạn buồn thêm. Có lần Ngạn đã đánh nhau với Dũng vì Hà Lan và kết quả tất nhiên là Ngạn thua nhưng nó đã làm cho Ngạn bớt đi tính anh hùng, sẵng sàn đánh nhau mỗi khi Hà Lan bị bắt nạt. Và cũng từ đó những cảm xúc mỗi khi Hà Lan tìm đến Ngạn để giải bầy niềm tâm sự giảm đi. Hà Lan mang thai, nhưng bị Dũng ruồng bỏ. Cô đành gửi con về cho bà ngoại chăm sóc và đặt tên là Trà Long. Tuy hiểu rõ tình yêu của Ngạn dành cho mình, Hà Lan vẫn không đáp lại vì cô hiểu rõ mình muốn sống theo một lối sống hoàn toàn khác với Ngạn. Bằng tình yêu của mình dành cho Hà Lan, Ngạn hết lòng yêu thương và chăm sóc cho Trà Long. Trà Long lớn lên trở thành cô giáo trường làng, và vô cùng yêu quí Ngạn. Trong khi ai cũng nghĩ rằng Trà Long sẽ là sự nối tiếp những gì mà Hà Lan đã bỏ dở trong đời Ngạn, thì Ngạn quyết định ra đi vì anh nghĩ rằng anh nhận ra rằng Trà Long chỉ là cái bóng của Hà Lan mà thôi.

Truyện buồn tôi đọc đã lâu

Hôm nay nghe nhạc thấy sầu trong tim

Tình đầu chỉ biết lặng im

Ra đi hồn vẫn đi tìm người yêu.

 

Ngày nào còn nhỏ xíu xiu

HÀ LAN và NGẠN có nhiều trò chơi

Hai người đi khắp mọi nơi

Ngắm đồi sim tím tuyệt vời lắm thay.

 

HÀ LAN mắt đẹp mê say

NGẠN đem lòng thích suốt ngày làm thơ

HÀ LAN cữ mãi làm ngơ

NGẠN buồn nhưng vẫn đợi chờ ngày mai

 

Lớn rồi hai đứa chia tay

Ra trường huyện học mong ngày gặp nhau

HÀ LAN thay đổi thật mau

Yêu người tên DŨNG làm đau NGẠN này

NGẠN đau nhưng chẳng tỏ bày

Âm thầm chẳng nói hao gầy tấm thân

 

 HÀ LAN như kẻ trượt chân

Mang bầu nhưng DŨNG chẳng cần bỏ đi

NGẠN tìm LAN mắt ướt mi

Hồng nhan bạc phận sầu bi một đời

 

TRÀ LONG: con của hai người (của HÀ LAN và DŨNG)

Sau này giống mẹ, giống người NGẠN yêu

NGẠN thương cô bé thật nhiều

TRÀ LONG cũng hiểu những điều NGẠN đau.

 

Một ngày NGẠN bước thật mau

Mang theo kỷ niệm thương đau một thời

Tàu kêu, NGẠN đã xa rồi

TRÀ LONG ! Mong cháu đừng ngồi khóc nghe.

(Đoạn cuối thiệt buồn: “…Ngày mai khi cháu nghe thấy tiếng còi tàu thì chú đã ở xa ngoài trăm dặm. Có một bài hát đã hát như thế. Chú đã nghe bài hát buồn bã này nhiều lần, nhưng chú không bao giờ nghĩ bài hát đó lại hát cho chú và cho người chú yêu dấu. Ngày mai, khi cháu tìm đến chú hẳn lúc ấy mặt trời đã lên và những cánh phượng cuối cùng của mùa hè đang bắt đầu ứa máu. Nhưng Trà Long yêu thương của chú, chú vẫn tin rằng, dù sao lúc ấy cháu cũng sẽ không khóc, cháu sẽ không khóc, có phải thế không ?)

Trương Tuấn Kiệt