ĐẠT MA SƯ TỔ

 (Hình minh họa: Internet)

 

 

 

ĐẠT MA SƯ TỔ

 

Đạt Ma Sư Tổ là ai ?

Là người Ấn Độ bỏ ngai lên chùa

Mặc đời với những tranh đua

Ngài đâu cần cái ngôi vua làm gì.

 

Thế là Người cất bước đi

Tìm người ngộ đạo từ bi làm trò

Ai ai cũng thấy tò mò

Khi Người tìm đến bến đò sang sông

Nhưng người chèo lái nói: “Không”

Không cho người Ấn sang sông một lần

Bỗng nhiên có bé trượt chân

Người cưỡi ngọn cỏ phi thân cứu người

Qua sông Người chỉ mỉm cười

Dặn dò cô bé xong rồi lại đi.

 

Thiếu Lâm Tự rất uy nghi

Thế nhưng Người chẳng nói gì với ai

Chín năm trong động thật dài

Dường như đang đợi người tài tới thăm.

 

Có người tu sĩ rất chăm

Ngày ngày, tháng tháng, năm năm học hành

Thế nhưng tu vẫn không thành

Quyết tâm lên núi thật nhanh tìm Người.

 

Nhưng mà khi đã đến nơi

Người ngồi trong động thảnh thơi không rời

Mặc cho giá lạnh, tuyết rơi

Vị tu sĩ vẫn không ngơi nguyện cầu

Ba ngày tuyết phủ trắng đầu

Người đi ra hỏi: “Nguyện cầu điều chi”

“Thầy ơi con vẫn sầu bi

Dù con thoát tục và đi học nhiều”

Người nghe chỉ nói một điều:

“Con mang nỗi khổ xem nhiều đến đâu”

Vị tu sĩ nghĩ hồi lâu:

“Con không tìm thấy nỗi sầu thầy ơi

Nhờ thầy tâm đã thảnh thơi

Con xin theo học suốt đời được không ?”

Dường như tâm đã được thông

Vị tu sĩ trẻ đã không sợ gì

Chặt tay, ông nguyện được đi

Người trông cảm động, vậy thì theo ta.

 

Một ngày Người phải đi xa

Người kêu đệ tử nói ra vài lời

Ba người kia nói một hồi

Vị tu sĩ chỉ đến ngồi lặng im

Con là người hiểu trái tim

Là người ta đã đi tìm bấy lâu.

 

Rồi Người về với đất sâu

Một hôm Người lại đi đâu trên đường

Vua quan muốn biết tỏ tường

Quan tài trống rỗng, chẳng vương lại gì

Chỉ còn lại chiếc dép đi

Chiếc kia Người giữ những khi trên đường.

 

 

Trương Tuấn Kiệt