Thằng bạn thân

(Hình minh họa: Internet)

 

 

 

THẰNG BẠN THÂN

Tác giả : Trương Tuấn Kiệt

 

Ai cũng có bạn nhưng thật hạnh phúc cho những ai có được người bạn thân. Tôi cũng có một thằng bạn thân, rất thân. Nhưng giờ này và có lẽ sau này nữa tôi và nó không biết khi nào gặp lại. Đêm nay xem tivi thấy những đứa trẻ nô đùa trên đồng cỏ chợt làm tôi nhớ quá, nhớ thằng bạn thân …

“Anh với tôi đôi người xa lạ

Tựa phương trời chẳng hẹn quen nhau ”

Tôi và nó gặp nhau năm lớp sáu. Tôi chơi với nó vì thằng bạn gần nhà tôi chơi với nó. Lúc đầu cũng chẳng thân thiết gì lắm, vì chơi ba người nên khó hòa hợp lắm, giống bài thơ “Chuyện ba người” ấy :

“Một người đi với một người

Một người đi với nụ cười hắt hiu

Hai người vui biết bao nhiêu

Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn”

Chuyện là thế đấy. Không hiểu sao cái ngày đầu ấy tôi thấy khó chịu vì nó quá, có lần tôi và nó còn đánh nhau te tua nữa.

Năm lớp sáu và năm lớp bảy tình hình không khả quan mấy, hai thằng toàn nghĩ ra đủ thứ trò để chọc tức nhau. Những ngày hè thật thú vị, chúng tôi cùng đá bóng, mỗi lần như thế tôi và nó luôn ở hai phe đối địch nhau. Vì tức nó nên mỗi lần sút bóng tôi toàn nhằm vào nó với tất cả nội lực. Nó cũng không kém, cậy mình to khỏe toàn lấy thịt đè người tôi.

Chán đá banh chúng tôi lại chuyển qua chơi súng phốc. Hồi đó tôi là người làm súng giỏi nhất xóm. Tôi đã tự trang bị cho mình một khâu súng máy tuyệt vời. Bắt chước những bộ phim phưu lưu trên truyền hình, chúng tôi cũng chia phe chiến đấu, tất nhiên là tôi và nó luôn luôn là những kẻ không đội trời chung rồi.

Mùa hè qua đi, năm lớp tám đến lúc nào không biết, giả từ sân cỏ, giả từ chiến tranh, chúng tôi bước vào năm học mới.

Do tính ham chơi lười học từ xưa nên năm nay bố tôi không cho tôi tự do như trước nữa, hết học trên trường lại phải học thêm. Hồi đó tôi học thêm môn toán nhà bà bác. Bác tôi có quy định là ai làm xong bài tập thì được về sớm, xui cho tôi là tôi luôn là người về muộn nhất, hic hic.

Học hành căng thẳng, tình duyên lận đận nên tôi chẳng còn tâm trí đâu để ý đến thằng bạn trời đánh kia. Chắc các bạn đang hỏi là tình duyên nào đúng không. Hồi năm lớp một tôi đã thích một cô bạn, tôi tự ví mình là Nobita học dốt, hậu đậu, còn nàng là Xuka xinh đẹp, học giỏi hi hi …

Nói tiếp chuyện của tôi nhé. Thằng bạn tôi hóa ra cũng bị áp lực học hành mà thay đổi tính nết hẳn, hắn trở nên hiền lành và trầm tính rõ rệt. Thời gian cứ trôi đi và chúng tôi thân nhau lúc nào không biết nữa. Hè năm ấy chơi cái gì tôi và nó cũng luôn luôn một phe với nhau. Cùng đồng hành vượt qua những tháng ngày thơ ấu.

Vậy là hết năm lớp tám rồi. Tự nhiên tôi thấy buồn và lo quá. Buồn vì thời gian được học với nhau không còn nhiều nữa, tôi khá trầm tính và không hòa đồng nên thấy tiếc nuối về thời gian qua đã không gắn bó với lớp. Buồn vì tôi và nó sẽ không còn chung lớp, không còn được đi chung con đường khi tan học. Tôi lo vì kỳ thi tốt nghiệp không biết có vượt qua được không. Thật là ác mộng. Mỗi đêm nằm vắt tay lên trán, tôi suy tư như một người đàn ông thực thụ vậy …

Vậy là cái năm học không mong đợi ấy đã đến. Tôi vắt chân lên cổ để chạy đua với thời gian. Tôi đề ra mục tiêu quyết tâm từ những ngày đầu. Hồi đó tôi sợ môn toán nhất, không phải vì môn đó khó mà là cô chủ nhiệm dạy toán lại là người quen của bố mẹ tôi. Tôi được bố mẹ giao cho cô “chăm sóc” khá tận tình. Cô này cũng có “chiêu” như bác tôi là phải làm xong mới được về, có lần làm mãi không xong tôi đành lén lút trốn cô ra về. Thấy bị ở lại mãi buồn nên tôi rủ nó cùng học cho có bạn, nhưng …

Tôi quên kể cho các bạn là chúng tôi hay chơi trò nói lái trong lớp học. Hai đứa thi nhau nghĩ ra những từ không ai hiểu để rồi cùng nhau cười lăn cười lóc. Có lần trong giờ học môn lịch sử, cô giáo đang thao thao bất tuyệt giảng bài tôi bỗng cưởi toe toét với nó. Thế là cả lớp được giờ C to tướng.

Trở lại với lớp học thêm toán, cô tôi rất nghiêm khắc nên tôi rất sợ nhưng không hiểu sao hai đứa tôi lì lợm đến thế. Thay vì ngồi làm bài tập, chúng tôi nghĩ ra khối từ thú vị nhưng chỉ dám cười với nhau bằng ánh mắt ( cười thầm ấy ). Do cười nhiều quá nên mỗi lần chỉ cần gặp mặt nó là tôi thắt cả ruột rồi. Có lẽ trong đời tôi chưa bao giờ cười nhiều đến thế, thật là “hạnh phúc” biết mấy.

Với mục tiêu đề ra đầu năm là “Học đến đâu cày sâu đến đấy” đã giúp tôi gặt hái thành công. Đặc biệt là trên lĩnh vục văn học, cô dạy văn rất thích đọc những bài văn của tôi cho cả lớp nghe. Tôi cũng thấy thích thú vì điều ấy. Cũng nhờ vậy mà tôi tự tin hơn khi tiếp xúc với người mình “thầm thương trộm nhớ” bấy lâu …

Thằng bạn tôi thì cũng khá hơn những năm trước vì chúng tôi luôn động viên và học hỏi lẫn nhau. Tình bạn của chúng tôi ngày càng gắn bó tha thiết. Sau những giờ học căng thẳng, chúng tôi cùng đạp xe dạo khắp nơi. Những buổi sáng tinh mơ, chúng tôi hẹn nhau đi chạy bộ, tôi còn mang theo cả ống nhòm của bố để ngắm mấy chị xinh xinh tập thể dục nữa, he he.

Thú vị nhất là trò phưu lưu của chúng tôi. Mỗi thằng một cái xe đạp rong chơi khắp chặng đường. Mỗi một nơi chúng tôi đến đều để lại những ấn tượng riêng biệt, thích thú giống như Côlômbô ngày xưa tìm được Châu Mỹ vậy. Có những lần lạc trong rừng sâu không lối thoát, có những lần bên suối bắt gặp những “nàng tiên” đang tắm nữa …

Nhưng có lẽ đường băng sân bay là nơi tụi tôi hay lui tới nhất. Một con đường dài xa tít, bốn bề là đồng cỏ xanh ngắt tận chân trời. Những buổi chiều chúng tôi lại đạp xe khắp đường băng, cùng nằm dài trên cỏ kể cho nhau những vui buồn của cuộc sống …

Nhà bạn thân tôi là một trường mẫu giáo tư thục nên có rất nhiều truyện tranh và đồ chơi trẻ em. Tôi thì không thích trẻ em lắm vì tôi còn trẻ con mà. Nhưng tôi thích những cuốn truyện tranh và những món đồ chơi của nó.

Bố tôi thì chẳng bao giờ mua đồ chơi cho tôi cả, hồi đó nhà tôi còn nghèo mà. Món quà đầu tiên ông tặng tôi là cuốn truyện Đôrêmon, những món đồ bửu bối của Đôrêmon đã tạo cho tôi niềm thích thú lớn lao, đến giờ tôi vẫn còn thích đọc.

Vì bố tôi chẳng bao giờ mua đồ chơi nên tôi toàn tự làm lấy. Một lần được thấy chiếc máy bay điều khiển từ xa, tôi đã tự mình thiết kế và lắp ráp mô hình bằng những vật liệu thô sơ, có điều nó chả bao giờ bay được cả.

Ngày đó tôi thích ôtô lắm, cảm giác được cầm vô lăng lái xe phưu lưu qua những nẻo đường luôn làm tôi sung sướng. Không có tiền mua xe điều khiển từ xa tôi tự chế tạo từ những chiếc xe bỏ đi.

Tôi đến nhà nó chơi, thật ngẫu nhiên và thú vị là nó cũng có niềm đam mê giống tôi.

Vậy là hai đứa tối ngày ngồi thiết kế xe để đua với nhau. Chúng tôi còn định sau này lớn lên sẽ làm một chiếc xe thật để hai thằng cùng phưu lưu nữa, buồn cười thật …

Ngày thi tốt nghiệp sắp đến rồi, chúng tôi đành phải tạm hoãn niềm đam mê lại để vượt qua kỳ thi đầy cam go này. Tôi ôn khá kỹ nên điểm thi cũng khá cao và được vào trường công. Còn nó xui hơn nên vào trường tư. Tuy khác trường nhưng chúng tôi vẫn cùng nhau đạp xe, cùng nhau làm đồ chơi vào những ngày rảnh rổi.

Từng năm học cứ trôi đi và chúng tôi vào đại học. Tôi ở Bình Thạnh, còn nó ở Thủ Đức. Hai nơi cách nhau một chuyến xe buyt. Tôi thì thích lên trên nó chơi lắm vì Thủ Đức không khí trong lành và có nhiều em xinh như mộng.

Đời sinh viên nghèo nên mỗi lần gặp măt chúng tôi cũng chỉ uống cà phê, khi nào dư dả một chút thì lại “Bia hơi bình dân”.

Những tháng ngày vất vả nhưng đầy niềm vui của thời sinh viên đã trở thành kỷ niệm khó quên của tôi và nó.

Còn giờ đây, từng con đường tôi đi đều có dấu chân của nó để lại. Có ai ngờ rằng tôi và nó lại phải cách xa. Nó đã bỏ mặc tôi đi dạo một mình trên con đường mà hai đứa vẫn đi, bỏ rơi tôi giữa cuộc đời lạc lõng …  

VÕ ơi ! Dẫu biết tao và mày còn nhiều sóng gió trên bước đường phía trước nhưng lời ước hẹn ngày xưa tao sẽ không quên đâu. Sẽ có một ngày, một ngày tao và mày lại được rong chơi trên những con đường xa tít. Phải không ?

“Bạn bè cũ nơi miền quê cũ

Ôi thân thương mong nhớ mấy cho vừa

Nơi cuộc sống trôi như dòng lũ

Ta chợt nhìn về góc xa xưa

Khi những chiều đường phố nhạt nắng thưa

Khi ta buồn mây trắng gió đong đưa…”

 (TĐT)

 Buôn Ma Thuột 02h25 ngày 23/06/2009

Trương Tuấn Kiệt